Năm ngoái khi bị vứt vào một nơi xa lạ, Chanh bị đánh một trận tàn nhẫn vì người ở đó ghét mèo hoang lảng vảng. Thằng nhỏ gầy nhom phải nén cơn đau đớn và hoảng loạn, lê lết bằng một tay còn lành để tìm nơi trú thân.
Sau khi đến thú y, bs chụp Xquang xong cũng nhăn mặt vì chân đã bị đánh đến đứt dây chằng cả hai bên, xương tay thì gãy đôi. Chanh phải trải qua hai cuộc phẫu thuật khi mới vài tháng tuổi để giữ lấy cánh tay đó. Tiếc là chân thì không cứu được nên cả đời về sau của Chanh phải gắn liền với tã.
Suốt nhiều tháng sau khi được cứu, ánh mắt Chanh chỉ là một mảng xám xịt. Luôn thu mình vào góc, run rẩy khóc mỗi khi thấy cây chổi quét nhà. Tiêu tiểu không kiểm soát vì sợ hãi đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Nhưng thời gian kiên nhẫn hơn ta tưởng. Nó dần chữa lành những thứ tưởng chừng đã vỡ vụn.
Đôi mắt trừng trừng cảnh giác vì tổn thương, giờ đã mở to tròn đón ánh nắng của cuộc đời mới.
Chanh sống hồn nhiên như chưa từng gặp bóng tối quá khứ. Chỉ ăn, ngủ và chơi, được cưng nựng từ sáng tới tối. Ai nhìn cũng thương. Ai gặp cũng mến.
Tụi mình chẳng làm gì lớn lao, chỉ mong mỗi đứa nhỏ như Chanh đều có thể một lần thật sự sống.


